Tớ làm gì trong ngày Quốc khánh TQ?

Thực ra tớ làm những việc này một ngày sau ngày Quốc khánh của TQ (1/10). Song điều đó không quan trọng lắm, vì ngày Quốc khánh, dân Tàu được nghỉ hẳn một tuần và họ thường tổ chức đi chơi xa, nên ngày trước ngày sau cũng như nhau cả thôi.

Tối hôm trước thật buồn vì trong nhà chỉ có hai mẹ con, xã bận đi công tác vẫn chưa về. Con lại chiếm mất cái tivi nên mẹ chẳng có gì để xem. Cũng quên béng hôm đó là ngày Quốc khánh TQ, vì suốt mấy hôm rày trời mưa gió lạnh, hai mẹ con vừa đỡ ốm xong, nên cứ ở nhà, chẳng đi đâu cả. Nên hôm sau, nhân nhà cũng hết đồ ăn, hai mẹ con ăn sáng sớm sủa và đi bộ ra Walmart mua sắm. Lúc lượn qua hàng tivi, tớ mới ngạc nhiên khi thấy mọi hôm hàng tivi toàn chiếu mấy chương trình quảng cáo, hoặc cho camera quay khách đang diễu qua, thì hôm nay lại có mấy cái xe tăng, máy bay trên màn hình. Tò mò đứng lại coi, lúc đó tớ mới nhớ ra hôm qua là Quốc khánh TQ, tối qua pháo bông nổ to ơi là to mà mình chẳng để ý (bên đây họ không cấm đốt pháo nên ngày thường khai trương hàng quán, dân có bắn pháo bông cũng là chuyện bình thường!). Vậy là hôm nay trời nắng đẹp, nên quân Tàu mang súng ống ra diễu hành đây mà. Thật tiếc, giá chồng ở nhà để dịch cho mình nghe tin tức nhỉ? Thôi đợt tới phải cố dành thời gian học thêm tiếng vậy.

Mua sắm xong, đẩy cái xe rõ nặng về nhà, nấu cơm, ăn uống xong xuôi, hai mẹ con ngủ một giấc đến chiều. Cũng may là tớ quyết định đi buổi sáng, chứ chiều trời lại lắc rắc mưa (bên mình thì đang bão cấp tập, coi báo mà rầu hết cả ruột!). Lại nấu nướng, chuẩn bị bữa tối. Suýt làm cháy cái nồi mới mua khi định hâm lại ít xôi ăn giữa bữa, vì mải coi và comment bài của cô TH!🙂 Cũng may là chỉ làm xém cái bát và cháy vỏ ngoài đám xôi hấp, trong vẫn ăn được. Và nhà thì đầy mùi khét…

Tối, bực mình khi coi báo mạng Việt Nam – bên cạnh tin về bão lũ là tin mấy cô chân dài lộ hàng, lộ ảnh nóng. Hình như hết tin rồi, hoặc rỗi quá, chẳng có việc gi làm hay sao mà đám nhà báo cứ đưa mấy tin này suốt? Kiểu mà xã mình hay bảo là tin “cướp giết hiếp”, giật tít để câu khách chứ nội dung thì chẳng có… Cũng may giành lại được cái tivi với con. Coi hết tin thời sự (trong nước vẫn bão, lũ, lốc ở cả ba miền, ngoài nước vẫn kinh tế khủng hoảng, chính trị bất ổn, chiến tranh xung đột vẫn tiếp tục diễn ra) ngán ngẩm quá, nên chuyển sang VTV3 xem “Vietnam’s Next Top Model” cười chút chơi với mấy em người mẫu!

Vớt vát cuối ngày là xem được bộ phim “Legends of the Fall” có Brad Pitt đóng. Phim này đã xem 1, 2 lần rồi, không nhớ trên HBO hay Cinemax nữa, nhưng thích nhân vật Tristan do Brad đóng nên cứ coi đi coi lại mãi. Tuy câu chuyện trong phim buồn quá, các nhân vật rốt cuộc đều chết cả… Nhất là Susannah nhân vật nữ chính, được những ba chàng trai yêu, nhưng cuối cùng lại tự tử… Sao yêu mà khổ vậy? Sao yêu mà không dám nói ra, không dám đấu tranh? Và nếu đã quên, đã từ bỏ, thì sao còn phải níu kéo, thậm chí hủy hoại bản thân vì một kẻ chỉ còn là dĩ vãng cơ chứ?

Có một câu trong phim mình nhớ mãi: câu Alfred nói với Tristan bên mộ của Susannah, “Sao anh sống đúng với luật của Chúa, luật của người, mà chẳng được ai yêu, còn em lại luôn được mọi người quý mến?” Tristan không trả lời. Nhưng có lẽ bộ phim cho ta một câu trả lời: Vì luật của Chúa, của người không phải lúc nào cũng đúng. Bởi Chúa cũng do và từ con người mà ra. Mà con người thì không hoàn hảo. Luật đúng nhất là luật của tự nhiên, của tạo hóa. Hãy cứ sống thật, sống hết mình như Tristan, bằng tất cả sức mạnh linh hồn và thể xác, dù đôi khi việc đó có vượt ra ngoài khuôn khổ của xã hội đương thời thì cuối cùng ta cũng sẽ được đền đáp, được yêu thương, hạnh phúc.

Cũng như những người quanh Tristan lần lượt ra đi trước anh có lẽ bởi vì như bộ phim nói “họ như những làn gió trước hòn đá tảng là anh, càng đập vào anh, họ càng vỡ tan ra”, họ trôi qua cuộc đời chứ không sống hết lòng với cuộc đời ấy: Samuel chết đi mà chưa cưới vợ, chưa biết yêu, chỉ có một lý tưởng mơ hồ; Susannah chết đi mà trong lòng chỉ có hối tiếc… Chỉ có Isabel II dù chết sớm ở tuổi 20 song lại là người hạnh phúc nhất, vì đã có một người chồng hết lòng yêu mình, hai đứa con xinh xắn… Và Tristan, sống lâu nhất, và cũng có một cái chết vinh quang nhất: chết mà vẫn chiến đấu đến cùng vì sự sống!

Kết lại một ngày đầy vui tươi, dù chỉ có hai mẹ con…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s